|
|
Cuốn Sách Kỳ Diệu
" KINH THÁNH " là tên đặt cho
toàn bộ nhiều áng văn tôn giáo gọi là " Thánh Thư " có
khi cũng nói là " Thánh Kinh " bởi tác giả của bộ
sách là Ðức Thánh Linh và sách chép về những điều thiêng liêng. I. Một cuốn sách được
Ðức Thánh Linh soi dẫn. 1)
Ý nghĩa của sự soi dẫn Sự
soi dẫn bao hàm nhiều ý nghĩa hơn sự soi sáng thuộc linh và
phấn khích mà nhiều người có thể cảm nhận.
Chữ “soi dẫn” dịch ở chữ “Inspire” của Anh, nguyên
gốc La tinh là thở trên hoặc hà hơi vào.
Nói Kinh Thánh được soi dẫn là ý nói những người
soạn thảo Kinh Thánh đã được Ðức Thánh Linh hà hơi.
Ðó là điều Phi-e-rơ muốn bày tỏ khi nói rằng:
“ Ðức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi
Ðức Chúa Trời” (II
Phi-e-rơ 1:21). Kinh Thánh đã
được soạn thảo bởi con người, nhưng đó là những con người
đã được dẫn dắt bởi Thánh Linh. Nói
soi dẫn không có nghĩa là nói tất cả những phần trong Kinh
Thánh đều có một giá trị quan trọng bằng nhau.
Sách Lê-vi Ký bàn về luật lệ, nghi lễ, không quan trọng
bằng sách Rô-ma, đã phát lộ chương trình cứu rỗi vĩ đại
của Ðức Chúa Trời. Chương
mười của Sáng thế Ký liệt kê một bản tên họ, không thể
so sách với chương ba của sách Giăng, trình bày tình yêu thương
của Ðấng Cứu Thế. Nhưng
mỗi đoạn trong Kinh Thánh có chỗ đứng riêng biệt của nó
và đã góp phần vào sự xây dựng toàn bộ Kinh Thánh.
Sự khải thị của Ðức Chúa Trời có tính cách tiệm
tiến trong thiên nhiên. Kinh
Thánh Cựu Ước là bối cảnh của Kinh Thánh Tân Ước. Sự
soi dẫn không có nghĩa là các tác giả Kinh Thánh đã không từng
cố gắng thu thập những sự việc các ông đã đề cập đến.
Tác giả Lu-ca, trong bài tựa đã nói: “ Vậy, sau khi đã
xét kỹ càng từ đầu mọi việc ấy, tôi cũng tưởng nên
theo thứ tự viết mà bày tỏ ra, hỡi The-ô-phi-lơ quí nhân”
( lu-ca 1:3). Ông đã hết sức
cố gắng để nhận biết sự việc, nhưng phải nói là ông đã
được Thánh Linh dẫn dắt trong những cố gắng đó. Kinh
Thánh được soạn thảo bằng tiếng Hê-bơ-rơ và tiếng Hy-lạp-
Kinh Thánh Cựu Ước được soạn bằng tiếng Hê-bơ-rơ và
Kinh Thánh Tân Ước bằng tiếng Hy-lạp.
Vào thời bấy giờ, muốn sao lại Thánh Thư thì phải chép
tay bản thảo, một phương pháp mất nhiều thì giờ và dễ nản.
Những bản thảo chánh đã bị thất lạc, và những bản
Kinh Thánh chúng ta hiện có, là những bản sao của những bản
sao bản thảo chính. Bản Kinh
Thánh của chúng ta ngày nay là bản dịch của những bản sao đó.
Bản chánh của Kinh Thánh là tác phẩm được soi dẫn vì
những người Thánh của Ðức Chúa Trời, đã được Thánh
Linh trợ giúp. Có những
bằng chứng hiển nhiên rằng toàn thể bản chánh của Kinh Thánh
đã được bảo tồn một cách kỳ diệu. 2)
Phương pháp soi dẫn Nói
về phương pháp soi dần, không phải toàn thể tín đồ Cơ-đốc-giáo
đều cùng một ý kiến. Và
nhiều tín đồ Báp-tít cũng có ý kiến khác nhau về vấn đền
nầy. Nhưng nói chung thì có hai xu hướng nhận định mà chúng
ta thử tìm hiểu qua cho biết: (1)
Sự soi dẫn thụ động: Có
người tin ở sự soi dẫn trọn vẹn từng chữ, từng lời,
nghĩa là mỗi lời nói trong Kinh Thánh đều do Ðức Thánh Linh
phán truyền một cách trực tiếp hay gián tiếp.
Những người viết đã chép y như lời Chúa dạy phải
viết. Trong Xuất-Ê-díp-tô
Ký 24:4, chúng ta đọc thấy : “ Môi-se chép hết mọi lời của
Ðức Giê-hô-va.” Tiếp đó,
trong Giê-rê-mi 30:1-2, “ Có lời của Ðức Giê-hô-va phán
cùng Giê-rê-mi rằng : Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên,
phán như vầy: Hãy chép mọi
lời ta đã phán cùng ngươi vào trong sách.”
Và Phao-lô đã nói: “Về phần chúng ta, chúng ta chẳng
nhận lấy thần thế gian, nhưng đã nhận lấy Thánh Linh từ
Ðức Chúa Trời đến, hầu được biết những ơn mà chúng
ta nhận lãnh bởi Ðức Chúa Trời;
chúng ta nói về ơn đó, không cậy lời nói mà sự
khôn ngoan của loài người đã dạy đâu, song cậy sự khôn
ngoan mà Ðức Thánh Linh đã dạy” (Cô-rinh-tô 2:12-13). Có
một điều cũng đúng là những tác giả Thánh Thư không phải
lúc nào cũng hiểu tất cả ý nghĩa những điều chính mình đã
viết ra. Ê-sai và những
nhà tiên tri khác đã không hoàn toàn hiểu hết những gì các
ông đã viết, về những việc xảy đến trong tương lai.
Các ông đã chép những điều Chúa dạy phải viết. “
Về sự cứu rỗi đó, các đấng tiên tri đã tìm tòi suy xét
và đã nói tiên tri về ân điển định sẵn cho anh em: nghĩa là
tìm cho biết thời kỳ nào và thời kỳ cách nào mà Thánh
Linh Ðấng Christ ở trong lòng mình đã chỉ cho, là khi làm chứng
trước về sự đau đớn của Ðấng Christ và về sự vinh hiển
sẽ theo sau” ( Phi-e-rơ 1:10-11). (2)
Sự soi dẫn linh động: Ðiều
nầy có thể gọi là sự soi dẫn có suy tư, đối lại với sự
soi dẫn từng chữ, từng lời. Thể
theo thuyết nầy, những chữ dùng trong Kinh Thánh đã được
chính các tác giả tự ý chọn lựa, nhưng chân lý được
bày tỏ là từ Ðức Chúa Trời.
Nhờ thế các tác giả mới có dịp phô diễn những đặc
tính riêng của người, và chúng ta mới hiểu tại sao có sự
khác biệt về bút pháp giữa các áng văn trong Thánh Thư. 3)
Những chứng cớ hiển nhiên của sự soi dẫn:
Căn cứ vào những bằng chứng hiển nhiên nào, mà chúng
ta nói rằng Kinh Thánh là một cuốn sách đã được Thánh
Linh soi dẫn? (1)
Kinh Thánh tự chứng minh: Các
tác giả Thánh Thư xác nhận rằng các ông đã nói thay Ðức
Chúa Trời hay nói cách khác, là Chúa đã phán qua lời các
ông. “Hỡi các tầng trời, hãy nghe; hỡi đất hãy lắng
tai; vì Ðức Giê-hô-va có phán: ‘ (Ê-sai 1:2). “ Giờ đây,
có lời Chúa phán cùng tôi…” ( Giê-rê-mi 1:4). “ Hỡi anh
em, tôi nói cho anh em rằng, Tin Lành mà tôi đã truyền, chẳng
phải đến từ loài người đâu; và tôi không nhận mà cũng
không học Tin Lành đó với một người nào, nhưng đã nhận
lấy bởi sự tỏ ra của Ðức Chúa Jêsus Christ” ( Ga-la-ti
1:11-12). Phao lô đã nói: “ Mỗi sách trong Kinh Thánh
được soi dẫn b���i Ðức Chúa Trời, đều có lợi ích”
(II Ti-mô-thê 3:16). Bản Kinh
Thánh có thẩm quyền viết: “ Cả Kinh Thánh đều bởi Ðức
Chúa Trời soi dẫn.” Và Tấn sĩ thần khoa A.T. Robertson ( giáo sư một
Ðại học đường Báp tít tại Mỹ quốc) cho rằng đó là ý
nghĩa tự nhiên hơn hết. Còn
có nhiều đoạn khác nữa, cũng chứng minh Kinh Thánh đã
được soi dẫn. (2)
Tính cách đồng nhất của Kinh Thánh
Kinh Thánh không phải được soạn thảo bởi một mà
nhiều người, đại diện cho những tầng lớp xã hội khác
nhau: Người chăn cừu, chủ
trại, người đánh cá, vua chúa và nông dân.
Toàn bộ Kinh Thánh không phải được viết ra cùng một
thời kỳ. Có một khoảng
cách độ 1.600 năm giữa sự soạn thảo quyển thứ nhất và
quyển cuối cùng của Thánh Thư. Và
cũng không phải các sách đều được viết ra ở một chỗ.
Nhiều đoạn đã được viết ra ở những miền hoang vu xứ
Pa-lết-tin và những đoạn khác ở nhiều nơi từ La-mã đến
Ba-by-lôn. Những bản thảo
chánh mới đầu không phải được viết ra với mục đích làm
thành một quyển sách. Mỗi
tác giả đã làm việc một cách độc lập, nhưng khi được
tập trung dưới sự soi dẫn của Thánh Linh, các bản viết hợp
thành một tác phẩm có tính cách thuần nhất phi thường.
Chỉ có một lời giải thích cho điều ấy là:
bàn tay soi dẫn của Ðức Chúa Trời đã ở đó. (3)
Nội dung Kinh Thánh
Kinh Thánh chứa đựng nhiều lẽ thật, nhiều điều dự
ngôn và một sứ điệp cho nhân loại mà những bộ óc con người
hẳn không thể đặt ra được. Trước
hết có những sự tiết lộ trong Kinh Thánh loài người không
thể nào biết, nếu những sự thật ấy không được Thánh
Linh khải thị. Thiên nhiên
có cho biết vài điều về Ðức Chúa Trời, nhưng tất cả sự
thật về tính chất bản nhiên cùng những mục đích của Chúa
chỉ có thể được biết qua sự soi dẫn mà Chúa đã ban bố
trong lời nói của Ngài. Và
còn có những lẽ thật ta không thể hiểu được, nếu những
lẽ thật đó không được nhận thức cách thiêng liêng: “
Vả, người có tính xác thịt không nhận được những sự
thuộc về Thánh Linh Ðức Chúa Trời; bởi chưng người đó
coi sự ấy như là rồ dại và không thể hiểu được, vì phải
xem xét cách thiêng liêng” (I Cô-rinh-tô 2:14). Kế
đó sự ứng nghiệm của những điều dự ngôn làm chứng
về sự Kinh Thánh đã được soi dẫn.
Kinh Thánh Cựu Ước chứa đựng những lời tiên tri
hàng thế kỷ sau mới được ứng nghiệm.
Chỗ và cách Chúa Jêsus ra đời đã được dự ngôn
700 năm về trước. Chương
thứ 53 của sách Ê-sai có một đoạn tả thực kỳ diệu về
những nỗi thống khổ và sự chết của Chúa. Nói về những việc có ghi chép trong các sách
Tin Lành, chúng ta gặp nhiều lần câu này: “ Như thế để cho
ứng nghiệm lời Ðấng tiên tri nói về Chúa.”
Trong nhà hội ở thành Na-xa-rét, Chúa Jêsus đọc đoạn
thứ sáu mươi mốt của sách tiên tri Ê-sai; đoạn Ngài xếp
và phán: “ Hôm nay, lời Kinh Thánh mà các ngươi vừa mới
nghe đó, đã được ứng nghiệm” ( Lu-ca 4:21).
Làm thế nào người ta có thể nhìn về tương lai mà nói
cách quả quyết và chính xác về sự việc sẽ xảy ra?
Chỉ có mỗi một câu trả lời:
Những người đó đã được Thánh Linh soi dẫn.
Sau hết, lời kêu gọi của Kinh Thánh chứng minh sự soi
dẫn. Người ta đã nói về
Ðức Chúa Jêsus: “ Chẳng hề có người nào đã nói như
người này!” ( Giăng 7:46). Ðó
là sự thật, bởi vì chẳng có người nào như thế. Cùng một lối, người ta đã nói về Kinh Thánh:
“ Chẳng hề có cuốn sách nào như cuốn sách này”, bởi
vì chẳng hề có cuốn nào nói như cuốn sách này.
Kinh Thánh đã nói cho chúng ta biết về Ðức Chúa Trời
như thế nào; Kinh Thánh đã
khải thị về tính chất ghê gớm và kết quả tội lỗi;
Kinh Thánh đã chỉ vạch con đường đi đến sự cứu rỗi.
Những điều phán dạy trong Kinh Thánh là nguồn gốc những
lý tưởng tinh thần và mực thước đạo lý tối cao trong nhân
loại. Không có Kinh Thánh,
con người sẽ phải lần dò trong sự tối tăm thuộc linh. (4)
Chúa Jêsus xác nhận
Những điều Chúa Jêsus phán, xác nhận sự Kinh Thánh
đã được soi dẫn. Chúa
đã thường viện dẫn Kinh Thánh Cựu Ước, được coi như có
quyền uy thiên thượng. “ Ðức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng:
các ngươi há chưa hề đọc lời trong Kinh Thánh: hòn đá đã
bị người xây nhà bỏ ra, trở nên đá góc nhà; ấy là việc
Chúa làm, và là một sự lạ trước mắt chúng ta hay sao?”
( Ma-thi-ơ 21:42); “ Ðức Chúa
Jêsus đáp rằng: các ngươi lầm vì không hiểu Kinh Thánh, và
cũng không hiểu quyền phép Ðức Chúa Trời thế nào” ( Ma-thi-ơ
22:29). “ Ðoạn Ngài bắt đầu từ Môi-se rồi kế đến mọi
Ðấng tiên tri mà cắt nghĩa cho hai người đó, những lời chỉ
về Ngài, trong cả Kinh Thánh” ( Lu-ca 24:27).
Người ta đã thắc mắc về sự soi dẫn trong Kinh Thánh Cựu
Ước, nhưng trong đầu óc Chúa Jêsus, hình như chẳng có gì đáng
đặt thành vấn đề. Ngài
đã lấy ra, trong Kinh Thánh Cựu Ước, hai điểm mà người ta
đã nghi ngờ, và căn cứ vào đấy, Ngài đã giải thích những
lẽ thật bất diệt. Nói về
trận nước lụt, Ngài đã phán: “ Vì trong những ngày trước
nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho
đến
ngày Nô-ê vào tàu, --và người ta không ngờ chi hết, cho
đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, -- khi Con
Người đến cũng vậy” (Ma-thi-ơ 24:38-39).
Có người đã xuyên tạc chuyện Giô-na và con cá nhưng
Ðức Chúa Jêsus đã phán: Vì Giô-na đã bị ở trong bụng cá
lớn ba ngày ba đêm, cũng một thể ấy, Con Người sẽ ở
trong lòng đất ba ngày, ba đêm” ( Ma-thi-ơ 12:40).
Trong buổi thuyết giảng cuối cùng cho các môn đồ, trước
khi chết, Chúa Jêsus đã phán: “Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ
ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi." (Giăng14:2).
Ngài sẽ không để cho các môn đồ nuôi hy vọng, nếu
những hy vọng đó không được thực hiện.
Những lời phán dạy của Ngài có thể đem ứng dụng
một cách rộng rãi. Nếu
Kinh Thánh mà họ tin tưởng, không là lẽ thật, thì Ngài đã
nói cho họ biết rồi.
Lời Ðức Chúa Jêsus hứa với các môn đồ chứng
minh rằng Kinh Thánh Tân Ước đã được soi dẫn: “ Nhưng Ðấng
Yên ủi tức là Ðức Thánh Linh mà Cha ta sẽ nhơn danh ta sai
xuống, Ðấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, nhắc lại
cho các ngươi nhớ mọi điều ta đã phán cùng các ngươi” (
Giăng 14:26). Sự giải thích tại sao các trước giả Thánh
Thư có thể dẫn viện những điều thuyết giảng dài của
Ðức Chúa Jêsus, nhiều năm sau khi các ông đã được nghe.
Và Ðức Chúa Jêsus lại phán: “ Ta còn nhiều chuyện
nói với các ngươi nữa; nhưng bầy giờ, những điều đó
cao quá sức các ngươi. Lúc
nào Thần lẽ thật sẽ đến, thì Ngài dẫn các ngươi vào mọi
lẽ thật; vì Ngài không nói tự mình, nhưng nói mọi điều mình
đã nghe, và tỏ bày cho các ngươi những sự sẽ đến” (
Giăng 16:12-13). (5)
Ảnh hưởng Kinh Thánh:
Bất cứ nơi nào có Kinh Thánh thì Kinh Thánh đã đem lại
sự thay đổi trong đời sống các cá nhân và quốc gia.
Nhờ ảnh hưởng của Kinh Thánh, những con người tội
lỗi đã được cải hóa thành thánh nhân, và các quốc gia,
từ trạng thái dã man, đã trở thành những con cái của Chúa.
Kinh Thánh đã đem lại niềm an ủi cho những quả tim đau
khổ, và lòng can đảm cho những linh hồn tuyệt vọng.
Những gì hay đẹp nhất trong văn chương, âm nhạc và
nghệ thuật có thể nói là nhờ ảnh hưởng của Kinh Thánh.
George Washington (Tổng thống Mỹ đầu tiên) đã nói: “
Không có Ðức Chúa Trời và Kinh Thánh thì không thể nào
điều khiển thế giới cách đúng đắn được.”
John R. Green (tác giả sách Short History of The English People, lịch
sử dân tộc Anh) nói: “ Không có cuộc thay đổi quốc gia nào
vĩ đại hơn cuộc thay đổi ở Anh-quốc khoảng giữa triều đại
nữ hoàng Elizabeth, và lúc nghị viện nhóm họp.
Anh-quốc đã trở thành nước của một quyển sách và
quyển sách ấy là Kinh Thánh.” Short History of The English People(Lịch
sử dân tộc Anh): trang 460. II. Một cuốn sách
thuộc về tôn giáo Kinh
thánh không đề cập đến mọi điạ hạt của sự thật.
Kinh Thánh không có mục đích giảng dạy khoa học hay những
ngành học khác. Trước hết,
đó là một cuốn sách về tôn giáo, chỉ đường cho con người
đến với Ðức Chúa Trời, và dạy cho con người lối sống
ở đời. Vì là một cuốn
sách tôn giáo nên có nhiều chân lý trong Kinh Thánh cần
được nhấn mạnh. 1)
Có quyền uy Kinh
Thánh có đủ quyền uy trong lãnh vực đạo giáo.
Có người đã đặt ngôi vị của quyền uy nơi giáo hội.
Họ cho rằng nhà thờ là chỗ pháp xuất những gì người
ta phải tin nhận, cùng những cách thức phải sống. Thể theo quan niệm này thì ngôi vị của quyền uy
chính ở hành phẩm trật cao cấp trong giáo hội. Có
người cho là Kinh Thánh cũng có một phần quyền uy.
Họ nói rằng trong Kinh Thánh cũng có mầm mống chân lý,
nhưng cần phải có sự bổ sung của các sắc luật loài người.
Ðối với những kẻ bênh vực quan điểm này thì Kinh
Thánh có quyền uy trong những đều chủ yếu, mà không có
quyền uy trong những điều không chủ yếu.
Nhưng ai sẽ phân định giới hạn giữa những điều chủ
yếu và không chủ yếu? Chính Kinh Thánh cũng không hạn giới
như vậy. Kinh Thánh có quyền
uy đối với tất cả những điều Kinh Thánh đã đề cập đến. Lại
có người đã bác bỏ quyền uy của Kinh Thánh và chỉ lấy ý
thức cá nhân cùng lương tri con người thay cho quyền uy tôn
giáo. Những người này
quan niệm rằng chỉ những điều nào lý trí công nhận và lương
tâm tán thành, những điều ấy mới là sự thật.
Quan niệm như thế tức là cho rằng chẳng có quyền uy nào
ngự trị con người, ngoài con người ra.
Mỗi người có quyền uy riêng của người đó. Phao
lô lúc thuật lại lối sống của mình trước khi tin Chúa, đã
nói: “ Thật, chính mình tôi đã tin rằng nên dùng đủ mọi
cách thế mà chống lại danh Jêsus ở Na-xa-rét.
Thật tôi đã làm sự nầy tại thành Giê-ru-sa-lem: sau
khi đã chịu quyền của các thầy tế lễ cả, thì tôi bỏ tù
nhiều người thánh; và lúc họ giết các người đó, tôi
cũng đồng một ý” ( Công-vụ 26: 9-10).
Ông đã vừa theo quyền uy của các nhà chỉ đạo tôn
giáo vừa theo quyền uy của lương tâm mình.
Ông đã làm những gì các nhân vật chính thức bảo làm,
và những gì mình cảm thấy phải làm. Nếu
Kinh Thánh được Thánh Linh soi dẫn thì sứ điệp của nó qủa
thật có quyền uy. Khi Kinh
Thánh nói ra điều gì, điều ấy phải được vâng theo.
Hơn một lần, khi đánh đổ những sai lầm của các nhà
chỉ đạo tôn giáo, Phao lô đã viện dẫn Kinh Thánh. Khi nói chuyện ở nhà hội thánh Tê-sa-lô-ni-ca,
ông đã “ lấy Kinh Thánh biện luận với họ.”
Chúng ta đọc thấy trong thư gởi cho người Rô-ma, khi bàn
về những lẽ đạo vĩ đại của sự cứu rỗi, ông nói như
vầy: “ Vì Kinh Thánh có dạy
chi?” (Rô-ma 4:3). “ Vả Kinh Thánh nói rằng:” ( Rô-ma10:11). Vậy, chúng ta cũng phải trở lại với quyền
uy của Kinh Thánh. Khi có sự
chọn lựa giữa những lời con người và lời Chúa phán,
“ Thà phải vâng lời Ðức Chúa Trời còn hơn là vâng lời
người ta” ( Công-vụ 5:29). 2)
Ðầy đủ Kinh
Thánh là một cuốn sách chỉ nam đầy đủ về mọi lẽ đạo.
Kinh Thánh không khải thị tất cả những chân lý đạo
giáo, nhưng khải thị những gì con người cần hiểu biết, để
hướng dẫn đời sống mình. Ðó
là những qui tắc giáo lý và thực hành có tính cách đầy
đủ. Kinh Thánh cho biết những
gì cần thiết, để con người tin nhận và những gì con người
cần phải làm. Kinh Thánh chỉ
vạch con đường cứu rỗi một cách hiển nhiên, để cho “ những
kẻ lãng du, phải, những kẻ khờ dại, cũng không lầm lạc.”
Kinh Thánh khải thị chương trình của Ðức Chúa Trời đối
với Hội Thánh Ngài và tất cả những hoạt động của nó.
Kinh Thánh bày vẽ lối sống nam nữ phải noi theo.
Kinh Thánh vén qua một bên, bức màn che phủ, để con người
chợt thấy thế giới ngày mai. Kinh
Thánh không còn là cuốn sách của những luật lệ mà là của
những nguyên tắc. Ðối với
mỗi lối sống ở đời, Kinh Thánh không phát biểu là “ ngươi
phải" hoặc “ ngươi chớ”. Hơn
thế, Kinh Thánh đã đặt những nguyên tắc căn bản lớn lao
cho con người noi theo, để tự quyết định và xây dựng đời
sống cá nhân mình. 3)
Cuối cùng: Sẽ
chẳng còn có một cuốn Kinh Thánh nào nữa, vì người ta sẽ
không cần đến một cuốn sách nào khác.
Kinh Thánh chứa đựng tất cả những gì cần thiết cho
con người, cho đến ngày tận cùng.
Như thế, không có nghĩa là sẽ không có những giải thích
mới mẻ về Kinh Thánh, hay những chân lý mới được rút
ra từ Kinh Thánh. Kho tàng của Kinh Thánh vô tận. Không có một thời đại nào đã khám phá ra
hết chân lý của Kinh Thánh. Nhưng
sứ điệp của Kinh Thánh là sứ điệp cuối cùng.
Thế giới sẽ không bao giờ tiến xa hơn Kinh Thánh.
Trong một bài thuyết giảng cuối cùng, Ðức Chúa Jêsus
đã phán: “ Trời đất sẽ qua, nhưng lời ta nói chẳng bao giờ
qua đi” ( Ma-thi-ơ 24:35). Phi-e-rơ
đã tuyên bố: “Lời Chúa còn lại đời đời” ( I Phi-e-rơ
1:25). Chúa Jêsus đã phán
lời Ngài sẽ tồn tại để làm chứng trong ngày xét đoán
cuối cùng: “ Người nào
bỏ ta ra và không nhận lãnh lời ta, đã có kẻ xét đoán
rồi, lời ta đã rao giảng, chính lời đó sẽ xét đoán họ
nơi ngày sau cùng” ( Giăng 12:48). III.
Một cuốn sách sống động và linh nghiệm Ðó
là lời chính Kinh Thánh đã nói ra: “ Vì lời của Ðức Chúa
Trời là lời sống và linh nghiệm” (Hê-bơ-rơ 4:12).
Kinh Thánh sống động và linh nghiệm vì đó là lời của
một Ðức Chúa Trời hằng sống và tác động.
Phi-e-rơ tả rằng: “ Bởi lời Ðức Chúa Trời, là lời
hằng sống và bền vững” (I Phi-e-rơ 1:23). Những
người đã từng theo dõi ở ra-đi-ô, lễ tôn vương của tân
nữ hoàng Anh-quốc Elizabeth, đều được nghe vị Tổng Giáo chủ
nói, khi dâng lên cho người cuốn Kinh Thánh: “ Chúng tôi kính
dâng nữ hoàng cuốn sách nầy, là vật quý báu nhất trên
đời.” Tiếp theo đó, vị
chủ tịch nghị hội thuộc giáo đoàn Tô-cách-lan, đã nói: “Ðây
là sự khôn ngoan; là luật pháp của hoàng gia, đây là bản
khải thị hằng sống của Ðức Chúa Trời.”
Người ta đã cố tình tiêu diệt Kinh Thánh, nhưng Kinh Thánh
vẫn sống được. Không
có cuốn sách nào lắm kẻ nghịch thù như Kinh Thánh, những người
nầy đã tìm mọi cách để thủ tiêu Kinh Thánh.
Kinh Thánh đã bị những kẻ vô thần chế giễu và những
người vô tín cự tuyệt. Voltaire,
văn sĩ vô tín người Pháp, đã tiên đoán rằng;
Kinh Thánh sẽ là một cuốn sách bị lãng quên, sau một
trăm năm. Ingersoll (một văn
sĩ vô tín người Mỹ) còn đi xa hơn thế nữa.
Ông đã tuyên bố rằng, trong mười năm, chẳng còn ai
đọc Kinh Thánh, và trong hai mươi năm, không còn ai nhớ đến
Kinh Thánh. Nhưng thể xác của
những người nầy đã bị chôn vùi từ lâu trong cát bụi,
và tên tuổi hầu bị xóa mờ, mà Kinh Thánh vẫn sống và vẫn
tiếp tục được xuất bản và bán nhiều nhất thế giới.
Qua những hình ảnh diễn tả, quả Kinh Thánh là một cuốn
sách sống động. 1)
Hột giống Ðó
là hình ảnh Ðức Chúa Jêsus đã dùng: “ Hột giống là đạo
Ðức Chúa Trời” ( Lu-ca 8:11). Hột
giống là một cái gì chứa đựng sự sống.
Vài năm trước đây, một câu chuyện được đồn lan
ra hải ngoại rằng có mấy hột giống bị bỏ nằm hàng thế kỷ
dưới một ngôi mộ xứ Ai-cập, mà hãy còn mầm sống và
khi đem gieo, đã mọc lên, rồi trổ sanh ra trái.
Tôi không biết việc nầy có thật hay không, nhưng tôi
biết rằng hột giống đạo của Chúa, dù trải qua bao nhiêu thế
kỷ, vẫn sống động và khi đem trồng vào lòng người, sẽ
đơm bông kết quả.
Tôi có đọc chuyện một giáo sư thực vật học, tay cầm
một hột giống nhỏ màu nâu và nói với cả lớp rằng:
“ Tôi biết rõ hợp chất của hột giống nầy.
Nó gồm có hyt-rô, các-bôn và ni-tơ.
Tôi biết đúng tỷ lệ và có thể tạo một hột giống
trông y như hột giống nầy. Nếu
tôi đem gieo hột giống của tôi thì sẽ không có kết quả gì;
những phần tử của nó sẽ bị tan rã vào đất.
Nhưng nếu tôi đem gieo hột giống mà Ðức Chúa Trời làm
ra, nó sẽ mọc lên thành cây vì nó chứa đựng nguyên tắc
nhiệm mầu mà chúng ta gọi là nguyên tắc sinh tồn.” Cùng
một lối, con người có thể làm ra một cuốn sách trông giống
như Kinh Thánh. Nó có thể
được in cùng một thứ giấy và đóng bằng một thứ vật
liệu. Nhưng giữa hai cuốn có một sự khác biệt quá
lớn. Thánh Thư của Ðức
Chúa Trời có chứa đựng sự sống bên trong và nếu đem
gieo vào đất tốt, sẽ mang lại kết quả. Một
hột giống chẳng những có chứa đựng sự sống, nó còn có
sinh lực; nó tác động, vì
khi nó mọc lên khỏi mặt đất, nó đẩy ra ngoài tất cả những
vật chướng ngại. Chúng ta
thường thấy một tảng đá to, một người không nâng lên
được vì quá nặng, bị đẩy qua một bên, và có khi lại nứt
ra làm hai, bởi một cây mọc thẳng lên từ một hột giống
bé nhỏ, nằm ở kẽ nẻ của hòn đá. 2)
Ánh sáng Tác
giả Thi thiên đã nói: “ Lời Chúa là ngọn đèn cho chơn tôi,
ánh sáng cho đường lối tôi” (Thi-thiên 119:105).
Lời của Ðức Chúa Trời vừa là ngọn đèn, vừa là
ánh sáng. Con người là
khách hành hương đi dọc theo một con đường không quen thuộc.
Họ cần có một ánh sáng chỉ dẫn lối đi, và một ngọn
đèn hay đèn lồng, để soi sánh mặt đất mà họ dẫm bước,
để rọi cho thấy những hòn đá có thể làm sẩy chân và
những cạm bẫy hầm hố. Trong
lời của Ðức Chúa Trời, họ tìm thấy ánh sáng và ngọn
đèn đó. Những người đó
chẳng bao giờ bị lạc nẻo hoặc sẩy chân rơi ngã.
Robert E. Lee (nhà lãnh tụ chính trị và tướng chỉ huy các
quân lực miền nam Hoa-kỳ trong thời nội chiến) có lần đã
nói: “ Kinh Thánh là quyển sách, nếu đem so sánh với tất
cả những sách khác thì những sách nầy không có gì quan trọng
dưới mắt tôi, và trong lúc tôi hoang mang, bối rối, Kinh Thánh
luôn luôn cho tôi ánh sáng và sức mạnh.” 3)
Lửa “
Lời ta há chẳng như lửa sao? Ðức Giê-hô-va phán” (
Giê-rê-mi
23:29). Lửa là nguyên động
lực của sự tẩy sạch và hủy diệt.
Khoáng chất được bỏ vào lửa để cho những chất cặn
dơ bị cháy tiêu và chất kim khí được lọc sạch.
Lời của Ðức Chúa Trời là một nguyên động lực
vừa
tiêu trừ vừa thanh lọc. Ðối
với những ai chối bỏ lời Chúa, thì lời Ngài sẽ trở thành
“ mùi của sự chết làm cho chết”, nhưng đối với những
ai vâng phục lời Chúa, thì lời Ngài sẽ trở thành “ mùi
của sự sống làm cho sống.” Nhà
tiên tri có lẽ đã nhấn mạnh về quyền phép tẩy lọc của lời
Chúa. Tác giả Thi thiên đã
thừa nhận quyền phép tẩy sạch của lời Chúa khi nói: “ Người
trẻ tuổi phải làm sao cho đường lối mình được trong sạch?
Phải cẩn thận theo lời Chúa.” ( Thi thiên 119:9). 4)
Búa Nhà
tiên tri cũng nhận thấy rằng lời Chúa chẳng những như lửa
mà còn như búa đập nữa: “ Và như búa đập vỡ đá ra từng
mảnh” ( Giê-rê-mi 23:29). Tiếng
Anh gọi ngày thứ năm trong tuần là “ Thursday” nghiã là ngày
của Thor. Thor là một trong
những thần vương của dân tộc Bắc Âu.
Thần vương nầy có ba vật lạ là một cái dây nịt làm
tăng sức mạnh gấp đôi, một cặp găng tay và một cái búa
nặng đến nỗi không người phàm nào có thể dở nổi.
Với cái búa phi thường đó, thần vương đã hạ những
người khổng lồ và chiến thắng. Ðó
là chuyện thần thoại, nhưng nói rằng lời Ðức Chúa Trời
là cái búa phi thường đã đập đá vỡ ra từng mảng không
phải là kể chuyện thần thoại. Lòng
những kẻ vô tín được diễn tả trong
lời Chúa như lòng bằng đá.
Lời Chúa là cái búa để đập vỡ những tấm lòng
như thế. Dưới sức mạnh
của lời Chúa, những lòng bằng đá sẽ bị tan vỡ. Có
một người đến nghe ông D.L. Moody (nhà truyền giáo trứ danh
người Mỹ) thuyết giảng với ý định tìm cách chỉ trích. Nhưng khi ra đi, người ấy đã trở thành một
con người khác. Lúc kể lại
chuyện nầy, người ấy đã nói: “ Ông Moody chỉ đứng đấy
và
đập liên tiếp vào người tôi bằng những câu Kinh Thánh,
hết câu nầy tới câu khác, cho đến khi Kinh thánh đi vào da
thịt tôi.” 5)
Gươm “
Và cầm gươm của Ðức Thánh Linh, là lời Ðức Chúa Trời”
(Ê-phê-sô 6:17). Ðó có
nghĩa là cây gươm mà Ðức Thánh Linh sử dụng hay ban phó.
Cả hai ý nghĩa đều đúng với sự thật. Lời Ðức Chúa Trời là cây gươm mà Ðức
Thánh Linh dùng để thuyết phục, tái sanh và làm cho nên Thánh.
Với lời Kinh Thánh, Ðức Thánh Linh sẽ an ủi những tấm
lòng đau khổ và đem lại sự can đảm cho những linh hồn tuyệt
vọng. Nhưng
lời Ðức Chúa Trời cũng là cây gươm mà Thánh Linh ban phó
cho người chiến sĩ Cơ đốc. Ðó
là một thứ khí giới để phòng vệ và tấn công.
Với lời Ðức Chúa Trời, con người sẽ chiến thắng
sự cám dỗ. Chúa
đã làm gương cho chúng ta. Khi
ma quỉ đến tấn công Ngài với những cám dỗ mạnh mẽ nhất,
Chúa Jêsus đã chẳng cãi lẽ mà chỉ phán:
“ Ðiều nầy đã được nghi chép”, đoạn Ngài viện
dẫn lời Ðức Chúa Trời. Sau
ba lần cố gắng, ma quỉ đã rút lui vì thất bại.
Tác giả Thi thiên đã tìm thấy phương pháp hay nhất để
chống lại sự cám dỗ: “ Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng
tôi để tôi không phạm tội cùng Chúa” (Thi-thiên 119:11).
Lời Ðức Chúa Trời còn là khí giới tấn công của
tín đồ Cơ-đốc-giáo. Với
chiếc gươm nầy, người tín đồ Cơ đốc sẽ thẳng tiến và
chiến thắng. Năm 1870, một
giáo sĩ người gốc ở đảo
Hạ-uy-di, đã đứng trước một đám dân chúng đông nghẹt,
trong số đó có những nhân vật thuộc hoàng tộc và nhiều
bậc tước vị khác. Ông đã
đưa cao quyển Kinh Thánh đang cầm trong tay và nói: “ Không phải
với đạn và thuốc súng, không phải với gươm và đại bác,
nhưng với lời hằng sống của Ðức Chúa Trời và Ðức Thánh
Linh của Ngài, chúng ta thẳng tiến chinh phục những hòn đảo
nầy, cho Ðấng Christ.” Với
cây gươm thiêng mạnh mẽ nầy Hội Thánh sẽ chiến thắng hoàn
cầu cho Ðấng Christ. Những
lời khích lệ mà Phao lô đã nói với một nhà truyền giáo
trẻ tuổi ngày xưa, còn truyền lan qua bao thế kỷ, và đi vào
lòng các nhà truyền đạo ngày nay: “ Hãy giảng lời Chúa.” Quả
thật Kinh Thánh là cuốn sách kỳ diệu.
|